Posts tagged as:

Dessert

Kỳ nghỉ đầu tháng 6, tôi có ở Sài Gòn mấy hôm để kết hợp tham gia khóa học huấn luyện nghiệp vụ định kỳ. Vì đi cùng gia đình, lại bận thêm việc học hành nên nhiều bạn bè trách móc sao không liên lạc. Nhân đây thành thật xin lỗi các bạn vì quả thật Kiwi không thể thu xếp được thơì gian. Hết giờ học lại vướng con nhỏ, thế nên lần này lại đành lỗi hẹn với các bạn trong đó.
Có mòn quà tạ lỗi với các bạn ở “trỏng” đây ạ: BIJI SALAK – chè thốt nốt khoai lang.

BIJI SALAK là một món tráng miệng ngọt của Indonesia. Món tráng miệng này sử dụng đường từ cây thốt nốt (palm sugar). Đường thốt nốt với ngoài Bắc vẫn còn xa lạ lắm. Trước đây, tôi mới chỉ biết tên chứ cũng chưa hình dung ra nó thế nào. Đấy là mang tiếng có mấy năm làm người Thành phố rồi đấy. Nghe mọi người khen nấu chè với đường thốt nốt thơm lắm, đến khi mình làm thật mới biết quả thật là ngọt thế nào và thơm ra sao :)

Thốt nốt gắn chặt với đời sống người Khmer như cây dừa với người Kinh. Ở Đồng bằng sông Cửu Long, nó vừa là biểu tượng của dân tộc Khmer, vừa là nguồn lợi kinh tế đáng kể. Đường thốt nốt ngon lại thông dụng như mía.

Thốt nốt tựa cây dừa. Thân to thẳng đứng, chịu đất giồng (đất sét pha cát). Bẹ có gai ngắn hai bên, mọc ra từ thân. Lá xòe tròn như bàn tay. Toàn thân như cây nấm chưa nở, trái đóng thành quày như quày dừa, nhỏ hơn đôi chút. Mỗi trái có 3-6 múi, ruột nhỏ như ruột dừa nước, ăn vui miệng. Rễ cắm sâu vào lòng đất, chống chịu gió bão rất hữu hiệu. Tuổi thọ thốt nốt rất cao, hàng trăm năm vẫn còn cho trái.

Trái thốt nốt chỉ bán cho người mua ăn chơi, hoặc uống giải khát, chẳng được bao nhiêu tiền. Thắng đường mới thật sự khai thác hết giá trị của nó. Muốn có đường thì lấy nước, không để trái. Lấy nước không khó, chỉ tốn công. Một lao động có thể quán xuyến chục cây. Khi thốt nốt vừa ra lưỡi mèo, việc đầu tiên là tìm một cây tre gai, cao cỡ ngọn cây định lấy nước, róc chừa nhánh ngắn đóng chặt vào thân thốt nốt làm thang để leo lên leo xuống hằng ngày. Kế đến, leo lên ngọn, dùng dao róc hết gai ở bẹ, tránh cọ quẹt lúc làm việc. Gai đâm rất độc, nên phải hết sức thận trọng. Lưỡi mèo ra dài, mình nổi u do có trái nhỏ bên trong. Để lấy được nhiều nước, trước khi cắt mạch, phải dùng kẹp (hai miếng tre cột dính một đầu) kẹp từ trong lưỡi mèo kẹp dần ra, tước bổ vỏ ngoài. Kẹp đúng 7 ngày (mỗi ngày một lần) mới cắt mạch. Mạch cắt mỏng như giấy quyến chót lưỡi mèo, rồi máng ống tre vào hứng nước (như hứng nhựa cao su). Nước ra ít thì cắt tiếp, mỗi ngày một lần. Ống tre chuyên dùng này là loại tre gai, giao lóng, ống to, cắt một đầu trống, khoét hai lỗ nhỏ để cột dây trên miệng ống, máng lên lưỡi mèo khi hứng nước. Muốn nước không chua, ống phải được hun khói. Người ta đắp cái lò đất có sườn sắt và nhiều lỗ để úp ống tre vào, đốt lửa hun khói. Ống thật khô không còn mùi hôi, đem hứng nước mới trong và ngon. Nước lấy xuống uống ngay ngon tuyệt.

Lấy nước xong, trong vòng 24 giờ phải thắng đường, để lâu hơn sẽ bị chua. Ở Tri Tôn (Châu Đốc) người ta đắp lò đất, đặt chảo to (chảo lá sen) đổ nước thốt nốt vào nấu. Nấu mãi đến khi dùng vá múc đường đổ xuống, nước kéo dây dính liền là tới đường. Đổ vào khuôn bằng ống tre, vài giờ sau đường đặc quánh. Trút ra, cắt khoanh, dùng lá thốt nốt gói bên ngoài như gói bánh tét. Đường màu trắng xanh là ngon nhất, để lâu được, màu vàng là đường cũ, bị lọt gió, mau chảy, không thể để lâu. Tuy nhiên, đường nào cũng ngọt dịu, thơm ngon. Vào mùa thu hoạch (tháng 9 đến tháng 4 âm lịch), ánh lửa thắng đường bập bùng quanh sóc suốt đêm trông rất vui mắt.

(Theo VnExpress.net)

Ở Việt Nam, đường thốt nốt được sử dụng nhiều để nấu chè, hoặc kho thịt cá. Còn ở Singapore, Indonesia hay Malaysia, đường thốt nốt được dùng để nấu các món chè ngon tuyệt mà đại diện là món chè Bubur Cha Cha nức tiếng. Bếp Kiwi hôm nay chưa có Bubur Cha Cha vì chưa mua được đủ loại khoai cần thiết, thế vào đó là món chè BIJI SALAK đơn giản nhưng cũng không kém phần ngon miệng.
[Xem tiếp …]

{ 12 comments }

Đến tuần này, đồ tết trong tủ nhà tôi mới tạm coi là hết. Giò chả, bánh chưng nhiều quá ngán ơi là ngán nên bánh trái dạo vừa rồi nói thật chẳng ai thiết nữa. Giờ chỉ món gì man mát dễ ăn mới “đắt hàng” thôi.
Vậy là món Panna cotta mật ong với sốt dâu tây được lên kế hoạch làm vào cuối tuần. Năm ngoái, tôi có làm Panna cotta ăn kèm với sốt berry của Nestle’ rồi nên đợt này tôi dùng một công thức mới: Panna cotta mật ong. Cách làm tương tự như loại cũ, khác chỗ có thêm mật ong cho Panna Cotta dậy mùi. Công thức gốc dùng Gelatine bột nhưng để “Việt hóa”, Gelantine bột được chuyển thành Gelantine lá cho đơn giản. Nếu ăn Panna cotta không sẽ rất ngấy nên tôi làm thêm Strawberry Gelee’ (tạm dịch: sốt dâu tây) đổ xen kẽ với Panna cotta. Lớp sốt dâu tây có vị chua nhẹ, thơm lừng mùi dâu tây ăn kèm với Panna Cotta mật ong quả là ngon tuyệt, lại đạt yêu cầu về thẩm mỹ nữa. Trông ly Panna Cotta hấp dẫn không nào?
Panna Cotta có thể đựng vào những ly thủy tinh/nhựa trong, có thể đổ vào khuôn để khi ăn úp ra đĩa hoặc tiện giản hơn nữa đựng vào cốc Caramel nhựa có nắp đậy để mang đi mang lại được dễ dàng.

Panna Cotta làm cho challenge của DB tháng 02/2011.
[Xem tiếp …]

{ 17 comments }

Hai món tráng miệng phục vụ người ốm khó ở kén ăn. Hàng ngày đều đặn, mẹ tôi ăn được 2 hũ bruleé nên cứ cách ngày tôi lại làm một mẻ bruleé nhỏ, đủ cho 2 ngày. Ngoài bruleé còn có bánh cuộn trắng với chút xíu kem bơ để mẹ dùng vào bữa phụ trước khi uống thuốc. Vì dạo này mẹ đau nặng nên tôi chẳng có nhiêu thời gian bày vẽ. Bánh cuộn và bruleé làm cũng chỉ chóng vánh, 1 tiếng buổi tối vừa làm vừa nướng cả 2 loại. Bruleé thì đơn giản quá rồi, làm dễ và nhanh. Các nguyên liệu trộn đều rồi đổ vào cốc đem nướng cách thủy khoảng nửa giờ cho hỗn hợp đông đặc lại. Bruleé của tôi vẫn còn thiếu phần đường đốt thành caramel trên mặt nên trông không được đẹp mắt lắm. Đèn khò có mà sao tôi làm biếng quá đi mất.

Riêng bánh cuộn thì những lúc bận rộn tôi hay làm công thức của em Andee, cũng là để tiết kiệm thời gian khỏi lo để mắt đến nó. Tuy nhiên khi làm theo công thức này, tối có thay đổi lượng sữa, dầu và bỏ qua baking powder.

Ảnh bruleé và bánh cuộn cũng tốc hành không kém. Mấy bức ảnh tôi chụp vẻn vẹn trong 5 phút trước khi bánh và kem được đóng hộp mang đi.


[Xem tiếp …]

{ 14 comments }

</