
Gần đây, tôi hay gặp lại những đồng nghiệp cũ người Nam, đâm ra nhiều khi hay nghĩ về Sài Gòn, nơi đã có vài năm sống và làm việc. Nhớ Sài Gòn, nhớ nắng tháng 4 rợp sắc vàng muồng hoàng yến. Nhớ Sài Gòn, lại nhớ những cơn mưa rào bất chợt mỗi độ tháng 6 về. Nhớ những gốc me già trên đường Nam Kỳ Khởi nghĩa. Nhớ Sài Gòn lang thang chiều thứ 7. Nhớ món bánh tráng phơi sương cuốn thịt ăn kèm với các loại rau rừng….. Ôi biết bao nhiêu là nhớ!
Sài Gòn với tôi bao giờ cũng là một chuỗi những ký ức đẹp với bao kỷ niệm. Nếu ngày xưa, chỉ cần cái gật đầu của tình yêu thì giờ tôi đã thành người Thành phố rồi.
Một năm có vài ngày ở Sài Gòn, chẳng bao giờ là đủ cả. Mỗi lần lưu lại, tôi chỉ ăn vội một hai món ăn cho bớt con nghiền. Một trong các ”món ngon nhớ lâu” là chè. Không giống như chè Huế chủ yếu chỉ có các loại đậu, chè ở Sài Gòn phong phú vô cùng. Có lẽ vì là đất dừa nên hầu hết các món chè đều được bỏ thêm cốt dừa để vị ngọt vốn có của chè thêm đậm đà, béo ngậy.
Có 3 nơi tôi hay ghé ăn chè: Thứ nhất là một tiệm chè ngay cửa Đông chợ Bến Thành. Tiệm thứ hai là chè cocktail trên đường Nguyễn Tri Phương. Còn tiệm thứ 3 nói chính xác hơn là một gánh chè trong chợ Pham Văn Hai, gần nơi tôi ở. Tiệm chè trong chợ Bến Thành có món Sương sa hột lựu cực ngon. Tiệm chè đường Nguyễn Tri Phương thì nổi tiếng với món chè cocktail gồm các loại hoa quả tươi (đặc biệt là sầu riêng) với siro và cốt dừa. Còn gánh chè trong chợ Phạm Văn Hai nằm giữa chợ, ngồi ghế gỗ thấp nhỏ, bán chè đậu ván, chè trôi nước, chè chuối ngon mà giá rất là sinh viên.
Ngày trước khi chưa nấu ăn, tôi đã nghĩ làm được mấy loại chè ngon như vậy chắc không đơn giản. Sau này, tôi mới biết rằng nấu chè kiểu miền nam chẳng khó tẹo nào.
Chè miền nam có hơi hướng giồng chè Singapore, Malaysia sử dụng nhiều cốt dừa, bột năng và đường thốt nốt. Đường thốt nốt cho nước chè ngọt thơm, cốt dừa/ dão dừa cho vị béo và bột năng/sản phẩm từ bột năng rất dẻo và dai. Mặc dù cách làm đơn giản nhưng với ba nguyên liệu kể trên cũng với các nguyên liệu phụ trợ khác tạo nên vị ngon của các món chè Nam.
Hôm nay tôi có một món chè Nam sử dùng cốt dừa và chân châu/bột báng (sản phẩm từ bột năng). Món chè này có cái tên rất dân dã: Chè Thưng.
Chè Thưng nấu từ nước đường, đậu xanh, đậu phộng/lạc, cốt dừa, mộc nhĩ/nấm mèo, phổ tai. Món chè này ngon nhất khi nấu với dão dừa tươi. Dừa xay bóp với chút nước, nước lọc đầu để lại làm cốt dừa, nước thứ 2 thứ 3 đục lờ lờ gọi là dão dừa dùng để nấu chè rất ngon. Các nguyên liệu nấu chè cũng thay đổi khác nhau theo khẩu vị. Người thay đậu phộng/lạc bằng hạt sen, có người lại bỏ thêm hoặc khoai hoặc rau câu xắt sợi vào. Cá nhân tôi thường tìm cách nấu món ăn theo kiểu nguyên bản với các nguyên liệu có thể kiếm được nên tôi nấu chè Thưng với đậu phộng và dùng cốt dừa lon còn dư từ lần nấu chè lần trước. Giá như có thời gian nấu với dão dừa tươi, món chè Thưng này có lẽ sẽ tròn vị hơn nữa. Dù sao thì món chè Thưng hôm nay cũng đã ngon lắm rồi. Với công thức dưới đây, tôi nấu được nồi chè đủ cho 6 người ăn.
Cám ơn em P.L đã tặng chén dĩa ăn chè xinh thật xinh.
[Xem tiếp …]