Có người hỏi sao đi Beijing về mà than buồn chán thế? Đúng là chán thật ngoại trừ một thứ thích duy nhất: Beijing vàng. Vàng tôi đề cập tới là sắc vàng của lá cây chín đầu đông. Tại sao lại là lá vàng mùa đông mà không phải là mua thu? Nếu hỏi người dân Beijing mùa này là mùa gì, câu trả lời sẽ là mùa đông. Tầm này năm trước, một tây tháng mười một tuyết đã phủ trắng đường.
Tôi phải nói là rất may mắn khi đến Beijing vào thời điểm đẹp nhất trong năm, khi cây cối đồng loạt khoác lên mình chiếc áo vàng rực rỡ. À ô ê, chỉ trỏ: cây ngân hạnh kia chín đều quá rồi. Năm ngoái, tôi đã cảm thấy hạnh phúc lắm khi tới Seoul vào đúng thời điểm lá chuyển màu. Tròn 1 năm sau, cảm giác ấy lại tìm về. Còn gì thú vị hơn khi hai tay đút túi, rảo bước dưới hai hàng cây vàng rực.
Cái sự sung sướng kéo dài được 4 ngày, sau một đêm nổi gió, toàn bộ cây cối chỉ còn trơ lại cành. Lũ lá chín vàng đều kia đã rủ nhau rụng hết cả. Đến hôm nay thì xin cá là chả còn cái lá nào. Lá hết nhưng hình vẫn còn, xem ảnh mới thấy bõ cái công đi Beijing một chuyến.
Xì tin
Sau một đêm nổi gió:
































{ 3 comments… read them below or add one }
Ôi ôi, có người bảo Beijing buồn làm tôi cứ lăn tăn. Chị đến đây vào dịp quốc khánh của họ khi Olympic vừa xong. Ấn tượng về nó là ngoài sức tưởng tượng, đường phố rộng rãi với nhiều cây xanh, sạch sẽ và trong lành hệ thống dịch vụ công cộng phải nói là thật tốt (châu Âu còn thua xa khoản này). Lúc chị đi cây cối còn xanh tươi chứ chưa có thảm lá chín vàng thế này,. Lại thèm có 1 lần được đến Beijing trong khoảng thời gian thế này để tận hưởng cái cảm giác miên man, miên man…
Vậng ạ, công nhận BJ giữ gìn môi trường tốt, sạch sẽ, cây xanh thì nhiều vô kể, châu âu đúng là còn kém. Em thì chán BJ lắm rồi, chỉ đi 1 lần cho biết vậy thôi.
Ảnh đẹp quá chị ơi!